Tháng 6/2019, mình tốt nghiệp đại học. Khi bạn bè bước vào môi trường mới, chuẩn bị xây dựng sự nghiệp. Mình lại rẽ sang một con đường hoàn toàn khác. Trở thành người chăm sóc toàn thời gian cho bà ngoại trong hơn 3 năm đầu sự nghiệp của mình.
Chăm sóc cho người già yếu là điều không hề dễ dàng
Bà mình vốn đã có tuổi, lại mắc Alzheimer nhiều năm. Thỉnh thoảng bà quên cả con cháu, lúc nhớ, lúc quên. Sau cơn đột quỵ vào cuối năm 2018, bà không còn có thể tự sinh hoạt được nữa. Từ ăn uống, đi lại, vệ sinh cá nhân cho đến giấc ngủ, tất cả đều cần có người kề bên. Gia đình mình ở Hà Nội, bố mẹ vẫn phải tiếp tục công việc để lo kinh tế, anh trai thì đã lập gia đình riêng. Bản thân mình là con gái út mới ra trường cũng là người duy nhất có thời gian ở bên bà.
Từ đầu năm 2019 đến gần cuối 2022, cuộc sống của mình gói gọn trong căn phòng nhỏ. Nơi bà nằm im lìm hầu như suốt ngày. Mình bắt đầu quen với việc mỗi sáng 5 giờ thức dậy thay bỉm, lau người, xoa bóp tay chân cho bà. Học cả cách nấu cháo loãng, bón từng thìa nhỏ, học cả cách xoay trở bà để tránh lở loét. Phần lớn thời gian, bà lạc trong những khoảng trống ký ức, đôi khi gắt gỏng, từ chối ăn, vùng vằng khóc lóc. Mình thương bà nhưng cũng không ít lần mệt mỏi đến mức gục xuống giường mà khóc.
Là một cô gái 24 tuổi, vừa tốt nghiệp, lẽ ra mình phải bắt đầu sự nghiệp, bắt kịp bạn bè đồng trang lứa. Nhưng hơn 3 năm ấy, mình đã gác lại tất cả, không đi làm, không hẹn hò, không một bước tiến nào.
Bạn bè mình dần ổn định công việc, có người đã lấy chồng, sinh con. Nhiều lúc mình tự hỏi: “Tuổi trẻ của mình đang trôi đi thế này sao?” Nhưng chỉ cần bà siết nhẹ tay, ánh mắt le lói chút ý thức, mình lại tiếp tục cố gắng.
Điều đã cứu lấy hơn 3 năm đầu sự nghiệp của mình
Đến giữa năm 2021, mình có dịp tâm sự với Vy. Người bạn hồi đại học, hiện đang làm ở một ngân hàng lớn tại Hà Nội. Nghe chuyện, Vy bảo:
“Cậu không thể tự gánh mãi được đâu. Sao không thử tìm đến Viện chăm sóc gia đình Diên Hồng? Ở đó có người chuyên nghiệp, vừa chăm bà tốt hơn, vừa để cậu có thời gian sống cho mình.”
Nghe vậy, mình mới bàn lại với bố mẹ, rồi quyết định thử. Tháng 8/2021, cô Lan từ Viện chăm sóc gia đình Diên Hồng đến nhà mình chăm bà. Từ hôm đó, gánh nặng trong mình như được trút đi hết.
Cô Lan chăm sóc bà tận tình, từ thay bỉm, lau người đến hướng dẫn bà tập vận động. Thậm chí, cô còn trò chuyện, hát cho bà nghe. Những điều mà nhiều khi tôi vì mệt mỏi đã không còn đủ kiên nhẫn để làm.

Nhờ có cô Lan, mình bắt đầu đi làm lại được. Nhưng bước vào thị trường lao động khi đã trễ hơn bạn bè gần 3 năm thật khó khăn. Những ngày đầu, mình hụt hơi, thiếu kinh nghiệm, nhưng nhờ gặp được những người sếp tốt, mình dần tìm lại sự tự tin.
Tháng 11/2022, bà qua đời sau một cơn trở bệnh nặng. Ngày hôm đó, mình không khóc nhưng lặng lẽ nắm tay bà thật lâu. Bà ra đi thanh thản, mang theo cả tuổi thơ và 3 năm thanh xuân mà mình đã dành trọn để ở bên.
Đến giờ, cô Lan vẫn ở lại cùng gia đình. Từ một người chăm sóc thuê, cô đã trở thành một phần của gia đình. Giúp gia đình nấu ăn, trông cháu, san sẻ mọi việc. Mỗi lần nhìn cô Lan, mình chỉ ước giá như mình biết đến Viện chăm sóc gia đình Diên Hồng sớm hơn. Có lẽ mình đã không đánh mất 3 năm đầu sự nghiệp. Có lẽ bà cũng được sống trong những ngày tháng nhẹ nhàng hơn.
Nhưng không ai trả lời được những chữ “giá như” đó. Quan trọng là, mình đã trân trọng từng phút giây còn lại bên bà, và bà đã ra đi trong vòng tay con cháu.
Ba năm chăm sóc bà, mình học được rằng, chăm sóc người già không chỉ là trách nhiệm. Đây là bài học về tình thân, sự kiên nhẫn và lòng biết ơn.
Nếu bạn còn ông bà, cha mẹ bên cạnh, xin hãy yêu thương và trân trọng từng giây phút. Vì một ngày nào đó, những khoảnh khắc ấy sẽ trở thành ký ức vô giá.
Hãy liên hệ với Viện Chăm Sóc Gia Đình Diên Hồng ngay hôm nay TẠI ĐÂY! để nhận sự hỗ trợ chuyên nghiệp!
Theo dõi thông tin trên Website và Facebook của Viện Chăm Sóc Gia Đình Diên Hồng để cập nhật thông tin nhé.










Không có bình luận nào